Hà Nội - Ở tuổi 48, anh Tuấn Nam, một kiến trúc sư, đã có gần 3 năm trời vật lộn với chứng mất ngủ kinh niên: "Tôi từng cài báo thức để dậy đi làm. Nhưng từ ngày mất ngủ, chính bộ não tôi tự báo thức... lúc 2h sáng mỗi đêm. Không phải do stress hay tiểu đêm. Mà là dậy rồi không thể nào ngủ lại. Tôi không nghĩ có ngày sẽ ngủ được trọn vẹn lại. Cho đến khi anh được một chuyên gia dưỡng sinh Đông y lý giải về gốc rễ vấn đề nằm ở các huyệt đạo bị bế tắc, anh mới tìm ra được giải pháp không dùng thuốc giúp mình ngủ sâu trở lại.
Những đêm dài trằn trọc và sự bất lực
Mọi người khó có thể hiểu được cảm giác 2-3 giờ sáng, cả thế giới ngủ say còn mình thì mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Cơ thể thì mệt rã rời, chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu, nhưng trong đầu hàng vạn suy nghĩ cứ chạy vòng quanh không kiểm soát được. Đó chính xác là cảm giác 'não bật sáng' mà nhiều người nói.
Sáng dậy thì đầu đau như búa bổ, người uể oải, cả ngày làm việc không thể tập trung, dễ cáu gắt với đồng nghiệp và cả người thân. Tôi đã thử đủ cả, từ uống trà tâm sen, ăn hạt sen, đến các loại thực phẩm chức năng bổ não đắt tiền. Nhưng tất cả đều vô nghĩa. Giấc ngủ ngon với tôi lúc đó thực sự là một điều xa xỉ, tôi đã nghĩ mình quên mất cách để ngủ rồi."
Anh Tuấn Nam,48 tuổi. một kiến trúc sư, sống và làm việc ở Hà Nội
LỜI GIẢI TỪ ĐÔNG Y: KHI KHÍ HUYẾT BẾ TẮC, TÂM THẦN BẤT AN
Gặp gỡ chuyên gia và lý giải về nguyên nhân gốc rễ mà Tây y thường bỏ qua
Chuyên gia Nhân Minh trong lĩnh vực dưỡng sinh đông y
CÂU CHUYỆN NGƯỜI TRONG CUỘC: "CƠ THỂ MUỐN NGHỈ, NHƯNG TÂM TRÍ TỪ CHỐI
Có những đêm, tôi tắt đèn từ 10h, nhưng đến 2h30 vẫn nằm thao thức. Cơ thể thì rã rời, nhưng đầu óc cứ chạy miết như đang “mở máy”.
Không phải tôi muốn thức, mà là não tôi không cho phép nghỉ. Cứ nhắm mắt là ý nghĩ lại hiện lên, từ việc hôm qua tới chuyện ngày mai.
Tôi từng dùng trà tâm sen, thuốc bổ não, nhưng cũng chỉ giúp dịu đi được vài ngày. Rồi đâu lại vào đó. Càng mệt, càng không ngủ nổi.
Mãi đến khi tôi biết tới cách bấm đúng 2 huyệt đạo ở đỉnh đầu, chỉ 8 phút thôi... tôi mới ngủ được mạch đầu tiên sau 3 năm.
Suốt 2 năm trời, cứ 2h sáng là tôi bật dậy như có chuông báo.
Không phải ác mộng, cũng không vì tiểu đêm. Mà đơn giản là... không thể ngủ tiếp.
Tôi tưởng mình phải sống như vậy cả đời, cho đến một ngày...